“Dừng nói, đừng nói nữa...” Trịnh Kiện Minh lòng như dao cắt, xua tay: “Điều cha nuôi con làm sẽ được báo đáp... Xin lỗi.. Xin lỗi..”
“Không cần, đó là lựa chọn của cha tôi, ông ấy đâu làm vì được báo đáp.” Dư Tội hít sâu một hơi bình ổn lại tâm tình: “Ông chủ Trịnh, tôi cũng cho ông một lựa chọn, dùng tất cả mọi thứ của ông đi vãn hồi lại nuối tiếc mấy chục năm, ông sẵn lòng không?”
Trịnh Kiện Minh cay đắng: “Cha hiểu rồi, không gì thay thế được vị trí ông ấy trong lòng con.”
“Đúng, tôi lớn thế này chỉ có hai chuyện tự hào, đó là có người cha tốt, thứ hai, cha tôi sợ tôi hư, đưa tôi đi làm cảnh sát.” Dư Tội nắm tay vợ đứng dậy, nhìn Trịnh Kiện Minh ngồi đó không cả dám giữ lại: “Tôi còn một câu nữa, ông làm ăn với Tống Tinh Nguyệt phải không?”
Trịnh Kiện Minh ngạc nhiên: “Chuyện làm ăn, cha không muốn con dính líu vào.”
“Vậy thì tốt, tôi cũng nghĩ thế, tôi không muốn ông dính líu vào.”
Dư Tội nói xong dẫn vợ đi, đóng cửa lại, không chút lưu luyến, chỉ là vào tới thang máy rồi, vợ không nói gì, Dư Tội nhìn vợ khắp lượt: “Này, em sao thế? Tiếc cái ngọc bội à?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT