Sở Huyền nhìn chằm chằm cửa khách sạn, gõ thế nào cũng không có người mở cửa, ngoại trừ lúc ăn cơm tối sẽ có người đưa tới, những lúc khác cũng không ai để ý tới cậu.
Nhớ lại vào chiều hôm qua, một người đàn ông với vết sẹo màu lục lam trên lông mày bên phải đã đến Nhan gia mà không bị cản trở, nói rằng đó là cha ruột của cậu và muốn đưa cậu trực tiếp từ Nhan gia. Bàn tay to như ổ khóa kìm chặt cậu dù có giãy giũa đến cỡ nào đi nữa, chỉ có thể đứng nhìn cậu bị mang rời khỏi cửa Nhan gia, bị đưa tới khách sạn này.
Nếu nói là cha ruột của nguyên chủ, vậy hẳn là Tưởng Hành, bất quá vì cái gì đột nhiên lại muốn đem nguyên chủ mang về Tưởng gia? Hơn nữa Nhan Ba cư nhiên còn đồng ý?
Sở Huyền ngồi ở trên giường, vẻ mặt bình tĩnh thực ra rất bối rối, bởi vì trong truyện Tưởng Hành cũng không phải người tốt gì, hắn không cho bạn gái mình một thân phận, cho dù sinh hạ con trai cũng không muốn quản, từ trước đến nay chưa từng làm cha đối với nguyên chủ, cũng tùy tiện bỏ rơi nguyên chủ vứt bỏ cho người khác,có điều cũng đủ bị mọi người mắng một con phố.
Lúc ấy Nhan Mộng Sinh không ở nhà, hơn nữa là bị cưỡng chế mang đi, đặt điện thoại ở trên lầu cũng chưa tới kịp lấy, càng đừng nói đi gọi điện thoại Nhan Mộng Sinh.
Bất quá…… Sở Huyền rũ mắt xuống, ánh sáng bên trong mờ mịt.
Nhan Mộng Sinh cũng đã biết rằng họ không phải là anh em, liệu còn sẽ tìm đến cậu sao? Hầu như không. Nghĩ theo một người bình thường, khi biết được em trai mình không phải ruột thịt, được cha ruột mang về nhà nuôi nấng, phỏng chừng là hắn vui vẻ hoặc là không sao cả……
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT