Ánh Dương Rực Cháy Chói Lọi

Chương 16: Một mặt trời nhỏ (16)


2 tuần

trướctiếp

Sáng sớm hôm sau, trời vừa tảng sáng Phương Chước đã tỉnh dậy. Tấm rèm mỏng bị kéo lại che khuất một nửa ánh sáng, cô thò đầu nhìn ra ngoài, phát hiện trưởng phòng ký túc đã dậy, đang ngồi bên bàn cột tóc.
Cô bạn giơ tay ra dấu cho cô để nhắc nhở bây giờ mới là bảy giờ sáng, sau đó nhấc vali hành lý, âm thầm nói lời chào tạm biệt với Phương Chước đang ngồi ngẩn người trên giường, vui vẻ ra ngoài.
Phương Chước cũng đứng dậy sửa soạn đồ đạc của mình, xác nhận đã trang bị đầy đủ rồi rón ra rón rén đẩy cửa ra ngoài.
Ngoài trời đang đổ mưa. Trải qua một đêm, mặt đất trở nên lầy lội nhớp nháp, không khí vừa ẩm thấp vừa mang theo hương vị tươi mát sau cơn mưa.
Phương Chước cầm dù đến trước ký túc xá nam chờ. Cô đứng bên bồn hoa, chọn một vị trí không dễ bị chú ý.
Lúc ra ngoài cô cố ý mang một đôi giày bẩn sắp mang đi giặt. Nhìn những người khác nhón chân bước đi thật cẩn thận, còn cô thì vui vẻ không sợ chút nào, đạp thẳng xuống vũng nước.
Bọt nước bắn lên rất cao, bắn trúng một đôi giày trắng tinh xuất hiện đột ngột.
Phương Chước sửng sốt mất một lát, tầm mắt từ đôi giày chậm rãi di chuyển lên trên, đối diện với gương mặt không có biểu cảm của Nghiêm Liệt.
Cậu nâng giày lên lắc lư, chẳng những không thể hất văng giọt nước bẩn mà ngược lại bị nước mưa làm ướt giày nhiều hơn. Còn chưa mở miệng hỏi “cậu làm gì vậy hả?” thì đã thấy Phương Chước hoàn hồn, vắt chân bỏ chạy.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.


Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play

trướctiếp