[Đông, đang, đinh, đăng.]
[Đã đến trạm Bệnh viện Phụ sản và Nhi khoa.]
[Khi xuống tàu, hành khách xin chú ý khoảng trống giữa tàu và sân ga. Hành khách cần xuống tàu, xin vui lòng xuống bằng cửa bên phải.]
Trương Bằng Phi và Lưu Tiểu Sa cùng những người khác chưa từng cảm thấy giọng báo đến trạm của tàu điện ngầm lại du dương đến vậy.
Cho dù trong toa tàu tối tăm này, tiếng báo trạm nghe thật quái dị và méo mó, nhưng đối với bọn họ mà nói, đó chính là thanh âm của thiên đường.
Bởi vì điều đó có nghĩa là, trạm kinh hoàng vừa rồi cuối cùng cũng đã qua đi.
Thế nhưng đúng lúc này, bóng đèn duy nhất trong toa tàu lại tắt phụt!
Bóng tối giống như một tấm màn mục nát, dày đặc đến không lọt nổi khe hở, trùm kín toàn bộ toa tàu. Đáng sợ hơn là, trong toa vẫn còn một người phụ nữ mang thai kỳ quái với thân thể cứng đờ, một nhân viên người giấy toàn thân đầy máu, môi nứt toác đang mỉm cười nhìn họ, và một người què đang ngồi bệt dưới đất, thi thoảng phát ra những tiếng rên rỉ, ánh mắt đờ đẫn.
Ba kẻ này chẳng ai là bình thường cả.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT