Lúc này, Trương Anh Tử khập khiễng đi tới, nhỏ giọng nói: “Chị Khương, cảm ơn chị.”
Cô ấy có hơi thảm hại, sắc mặt trắng bệch, trên trán còn có lớp lớp mồ hôi lạnh rơi xuống.
Tiểu Qua nắm chặt tay của Khương Chi, tò mò đánh giá Trương Anh Tử, không biết đây là ai.
Khương Chi nhíu mày hỏi: “Em sao vậy? Khó chịu sao?”
Trương Anh Tử ấp úng nói: “Chân…… Chân em đau quá.”
Sắc mặt Khương Chi hơi nghiêm trọng, vội vàng kêu Trương Thuận: “Mau ôm cô ấy vào bệnh viện đi, coi chừng miệng vết thương nhiễm trùng”.
Trương Thuận sợ tới mức run lên, cũng không dám chậm trễ, ném túi lớn túi nhỏ trong tay xuống đất, rồi nhấc Trương Anh Tử lên chạy về phía bệnh viện, vẻ mặt ông ấy đầy hối hận, nếu vì trở về đi làm mà làm chậm trễ chân của con gái, vậy đúng là……
Khương Chi kéo Tiểu Qua, cầm đồ giúp Vương Ngọc Mẫn, mọi người lại quay trở về bệnh viện.
Khương Chi đưa đồ về bệnh viện, kêu mấy người Vương Ngọc Mẫn chờ Trương Anh Tử, đợi lát nữa bác sĩ xem thấy ổn thì đưa thẳng đến phòng 208 là phòng bệnh mới của Trụ Tử tìm cô, dứt lời, lúc này cô mới dẫn Tiểu Qua trở về phòng bệnh cũ, chuẩn bị dọn đồ đi qua.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play