Nhưng cô ấy cũng không quá khách sáo mà nói những lời cảm ơn sáo rỗng, chỉ dần dần hoài niệm rồi kể về quá của mình.
“Đã lâu lắm được không kéo đàn rồi.” Cô ấy sờ vào thân đàn, vẻ mặt như đang hồi tưởng, “Từ khi tôi vực dậy được sản nghiệp của gia tộc, tôi chưa từng chơi đàn một lần nào nữa.”
Cô ấy nhớ lại bản thân hồi mấy năm trước, nhớ lại bản thân lúc còn trẻ, cái thời chỉ biết chìm đắm trong tình yêu, nhớ lại bản thân đã từng vì một người đàn ông mà suýt mất đi tính mạng của mình.
“Tôi và chồng cũ của tôi cùng học ở một trường đại học, trường của bọn tôi vốn không có câu lạc bộ chơi đàn violin, cho nên anh ta đã dẫn đầu và thành lập một nhóm, còn tôi chính là một người em gái khóa dưới của anh ta. Tuy chúng tôi đều là sinh viên chuyên ngành tài chính, nhưng lại cùng say mê nghệ thuật, tôi đã bị thu hút bởi tiếng đàn của anh ta, đồng thời cũng bị thu hút bởi ánh mắt của anh ta.”
“Tôi là con một, trách nhiệm trên vai rất lớn, nhưng ba và mẹ đều rất thương tôi, trước khi qua đời mẹ tôi đã nói, tất cả đều tùy theo sở thích của tôi, thế nên tôi đã lựa chọn chơi đàn, còn anh ta thì xử lý mọi công việc ở công ty. Sau khi tốt nghiệp chúng tôi đã kết hôn, không lâu sau tôi liền có thai, rồi hạ sinh một bé trai, thỏa mãn nguyện vọng của gia đình anh ta.”
“Lúc đó tôi đã nghĩ mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế giới, sau này… …” Cố Niệm Vân cười khẩy một cái, “Thật ra nghe tới bối cảnh gia đình của hai chúng tôi chắc mọi người cũng phần nào đoán được kết cục rồi phải không? Cô tiểu thư giàu có và anh chàng thư sinh nghèo, một kiểu mẫu điển hình, thật buồn cười thay khi tôi lại tưởng đó là tình yêu, nếu không nhờ ba tôi vẫn luôn giữ một ranh giới nhất định, thì có lẽ tôi đã tự tay dâng toàn bộ sản nghiệp mấy đời của gia đình cho người ta rồi.”
“Về cậu con trai kia của tôi… …” Sự trớ trêu trong ánh mắt của Cố Niệm Vân càng nhiều hơn, “Chỉ với vài câu khích bác từ người ngoài, nó đã hoàn toàn quên hết bao nhiêu năm tôi ở bên cạnh bầu bạn và dưỡng dục. Tôi vẫn luôn nghĩ nó là một miếng thịt cắt ra từ người tôi, là đứa con tôi mang nặng đẻ đau suốt 9 tháng 10 ngày, cho đến khi, nó đẩy tôi ra đường lớn để xe đâm tôi, tôi mới chợt tỉnh ngộ khóa chặt cuộc sống của mình với người con là một việc ngu ngốc đến mức nào.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play