“Thật ra lúc đó tâm trạng của mẹ mình không tốt vì anh ba không về nhà, sau này mình cũng đã nói với bà ấy nên bà ấy cũng biết mình làm chuyện quá đáng rồi.”
Ôn Nhiên không phải Kim Bảo Lỵ nhưng cô có thể hiểu được tâm trạng của Kim Bảo Lỵ. Chủ nhiệm Điền yêu thương con trai nhưng cũng không thể đổ lỗi cho Kim Bảo Lỵ, dù sao thì khi đó cũng không bảo Bảo Lỵ khiến anh ba Nguyễn đi.
Hơn nữa chuyến đi Dương Thành của anh ba Nguyễn đã được nhà họ Nguyễn đồng ý, đổ lỗi cho Bảo Lỵ thì đúng là quá đáng thật, may mà Nguyễn Linh không hồ đồ.
Công bằng mà nói thì.
“Cơ bản thì Bảo Lỵ không hề có lỗi trong chuyện này, Bảo Lỵ vì vài yếu tố khách quan mà không quay về được. Hơn nữa khi Bảo Lỵ ở Bắc Thành thì anh ba Nguyễn không thổ lộ, đợi người ta đi rồi mới chịu đuổi theo, đây là vấn đề của anh ba Nguyễn.”
“Ừm, bình thường anh ba của mình ồn ào như thế nhưng ai ngờ trong chuyện tình cảm lại ngậm miệng không nói, nếu như sớm xác định rõ mối quan hệ với Bảo Lỵ thì Bảo Lỵ cũng có lý do ở lại Bắc Thành rồi, có lẽ họ cần phải phấn đấu nhiều hơn.”
Nguyễn Linh nghĩ đến chuyện này lại cảm thấy vô cùng có lỗi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play