Tô Thiên Bảo lập tức thò người ra nhìn, ném lại một câu “Chị giúp em cất bát nhé” rồi chạy vụt đi như một cơn gió.
Liêu Thi Văn ngẩng đầu mỉm cười với Tô Hàm, đợi Tô Thiên Bảo đi xuống, cô ấy liền đưa tay sờ lên mặt cậu, vẻ mặt đầy quan tâm. Tô Thiên Bảo ngại ngùng quay đầu lại nhìn, sau đó kéo Liêu Thi Văn bỏ chạy.
Cuộc khủng hoảng bao vây thành phố này, phải mất một tháng mới được giải trừ hoàn toàn, trong suốt một tháng đó, ngay cả bên trong khu an toàn cũng có thể ngửi thấy mùi khét của xác chết, những người sống ở ngoại vi thường than thở trong nhóm chung, nói rằng đêm nào cũng gối đầu lên mùi hôi thối mà ngủ, thật là thê lương.
Bạch Đông trở về trong tiếng bàn tán xôn xao của mọi người về người cá thức tỉnh lần đầu tiên ra chiến trường, tóc anh đã dài che cả tai, rõ ràng một tháng trước còn để đầu đinh, không biết đã ăn gì ngon ở ngoài mà dinh dưỡng lại dư thừa đến vậy.
“Anh mang đồ tốt về cho em này!” Dưới ánh đèn, Bạch Đông vui vẻ lấy từ trong túi ra một thứ đưa cho Tô Hàm.
“Cái gì đây?” Tô Hàm vừa xem xét vừa hỏi, chất liệu cứng, đường cong tròn trịa, hình như là sừng của loài động vật nào đó?
“Sừng bò!” Bạch Đông vui vẻ nói: “Anh đã ăn thịt con bò đó rồi, cái sừng này để dành cho em, chẳng phải em nói muốn có một vũ khí thật tốt sao? Cái sừng này rất cứng, có thể làm vũ khí được.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play