Trầm Lục chỉ nói chàng từ kinh thành mang tin tốt về, cũng không nói rõ với Liên Mạn Nhi rốt cuộc là tin tốt gì, liền dẫn theo tùy tùng rời đi.
“…Có lẽ, là muốn báo cho… chúng ta tin vui.” Chờ đưa Trầm Lục đi, người một nhà không còn buồn ngủ chút nào, đều ngồi quây quần bên lò sưởi uống chút canh nóng, ăn trà bánh.
Trầm Lục đến thăm vì nhớ Liên Mạn Nhi, lại thêm một đường cực khổ, sắc mặt thật nghiêm nghị. Chỉ là, lúc rời đi tâm tình đã tốt lên. Như vậy, trước không vội nói ra tin tức tốt, mà để dành tin tốt lành này như một món quà, cũng có thể lý giải được.
“Lục gia nói chuyện tốt, hẳn là chuyện vui lắm đây.” Liên Thủ Tín nói: “Trước khi đi, không phải Lục gia có nói ngày mai hai chúng ta đến quý phủ cậu ấy ư, chắc là ngày mai sẽ biết được thôi.”
Người một nhà nói như vậy, ai cũng không suy đoán xem tin tức tốt theo lời Trầm Lục là gì, chẳng qua vẻ mặt đều tươi cười không che giấu được, thỉnh thoảng còn liếc nhìn Liên Mạn Nhi đầy ẩn ý. Hôm nay Mạn Nhi yên tĩnh lạ thường. Lần này Trầm Lục vào kinh có tiết lộ là vì hôn sự của hai người.
Mặc dù Trầm Lục có thể làm chủ hôn sự của mình, nhưng xét thấy địa vị hiện tại, thành thân là chuyện đại sự như vậy, không còn là chuyện riêng của một mình chàng nữa. Hai năm qua, qua lại với Trầm gia, từ thái độ đối đãi, có thể thấy nội bộ Trầm gia đã ngầm đồng ý chuyện này.
Dưới tình huống này, Trầm Lục hoàn toàn có thể lập tức cưới Liên Mạn Nhi về nhà. Nhưng Trầm Lục không làm như vậy, lần này vào kinh là do chàng muốn nhận được sự chấp thuận của hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT