Chú Nhỏ Em Là Ân Nhân Cứu Mạng Của Anh

Chương 8: Không Có Lấy Lòng Chú


2 năm

trướctiếp

Bùa hộ mệnh?

Tần Mặc Sâm cảm thấy chính mình lúc trước tựa hồ bỏ sót một số tin tức quan trọng nào đó.

Đúng lúc này, điện thoại vang lên.

Người đàn ông trả lời điện thoại, không biết nghe được cái gì, lông mày nhíu chặt: "Bị thương nghiêm trọng sao?"

"Tôi hiểu rồi, ngày mai đi thăm nó."

"Không bận, vừa vặn có chuyện muốn tìm nó tính sổ."

Tần Mặc Sâm mới vừa cúp điện thoại, Khả Khả liền ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn hắn, mắt to sáng ngời, hỏi: "Chú, là Tần thiếu gia đã xảy ra chuyện sao? Con hôm nay thấy ấn đường của anh ta màu đen, biết được hôm nay anh ta tất sẽ gặp tai ương, cho nên liền tặng anh ta một tấm bùa hộ mệnh, bùa hộ mệnh có thể giúp ngăn tai họa, đáng lẽ anh giờ không có gì nghiêm trọng chứ."

Tần Mặc Sâm nghe được lời này, biểu tình trở nên có chút kì lạ.

Bùa hộ mệnh.. Ấn đường biến thành màu đen.. tai ương..

Hắn nhìn chằm chằm nhóc hạt tiêu trước mặt hồi lâu, đột nhiên hỏi: "Nha đầu, rốt cuộc con làm nghề gì?"

Tô Khả Khả buồn bực nói: "Chú không phải không biết chứ, thầy phong thuỷ mà."

Thấy hắn dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn mình, Tô Khả Khả sửa lại: "Thầy phong thuỷ.. Học việc?"

Tần Mặc Sâm môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng, yết hầu hơi hơi giật giật, ngập ngừng nói ra một câu: "Con vừa rồi cùng tôi nói đến nghề nghiệp lâu như vậy, chính là.. thầy phong thuỷ?"

Tô Khả Khả vẻ mặt ngây ngốc hỏi: "Nếu không thì, còn có thể là.. cái khác sao chú?"

Tần Mặc Sâm…- đọc tốt hơn trên app TYT

Tần Mặc Sâm trầm mặc một hồi, biểu tình khá kỳ lạ.

Trong mắt người ngoài hắn vốn thông minh, khôn ngoan và quyết đoán, vừa rồi giống như đã làm một chuyện rất chi ngu xuẩn.

"Chú, làm sao vậy?"

"Cháu vừa rồi nói tiếp riêng là..."

"Xem phong thuỷ cùng trừ tà. Sư phụ sẽ ở bên ngoài bày quán, xem tướng cùng bói toán nói đều là người khác tìm tới cửa, không cần đi xa."

Nói đến đây, Tô Khả Khả vui vẻ nói: "Chú đừng nhìn nghĩ con biết nhiều, nhưng là mỗi một loại con đều chỉ học được một chút thôi, sư phụ nói con nên chuyên tâm vào một cái, nhưng loại nào con cũng thích, cái nào cũng đều muốn học."

Tần Mặc Sâm trầm mặc.

Một lúc sau hắn mới hỏi tiếp: "Vừa rồi một hai phải tiến phòng ngủ chính là vì?"

"Chú thật sự muốn nghe? Con nói sợ chú không tin."

Tần Mặc Sâm mở miệng: "Nói đi."

"Phòng ngủ chính của chú có ẩn giấu một diễm quỷ 500 năm, cô ta hẳn là nhìn chú, tính toán đêm nay đón chú, diễm quỷ này hai ngày trước suýt làm hại cố chủ, cho nên cố chủ mời con đến trừ bỏ cô ta.

“Hi hi, con ở cửa đã dán bùa chú còn vẽ trận pháp, cô ta giống như một con thú bị mắc kẹt, chỉ là diễm quỷ thôi thế nhưng học được khống vật, cô ta cư nhiên dùng nước làm ướt bùa chú của co!"

Những con ma nhỏ bình thường không thể chạm vào vật thể, linh hồn sẽ trực tiếp xuyên qua vật thật, chỉ những con ma già có linh tính mới có thể điều khiển được vật thể.

Nói đến đây, Tô Khả Khả bĩu môi, có chút tức giận: "Vẽ bùa thật ra không khó, nhưng những tờ màu vàng dùng để vẽ ký hiệu đều là những tờ màu vàng lâu năm dưới đáy hộp áp của sư phụ cho, chúng được nuôi dưỡng bằng nguyên khí của trời đất ước chừng mười năm, giấy vàng bình thường căn bản không thay thế được.."

Tần Mặc Sâm nghe tiểu nha đầu lẩm bẩm, lại lần nữa trầm mặc.

Phòng tắm, diễm quỷ, giấy vàng, thiên địa nguyên khí…

"Chú, chuyện của con đã xong xuôi, bởi vì đã hứa với Tần đại thiếu gia lấy lòng chú, cho nên con bắt đầu nha."

Hắn ủ rũ ậm ừ một tiếng, trong lòng còn đang suy nghĩ, lời "Lấy lòng" trong miệng tiểu nha đầu rốt cuộc là có ý gì.

Nhưng mặc kệ là cái gì, thì nhất định không phải như ban đầu hắn nghĩ…như vậy.

Tô Khả Khả bắt đầu, cái miệng nhỏ nhắn hồng hào hé mở: "Một con quạ đen khát nước, nhìn đến cái bình có nửa bình nước, nó nghĩ là ném đá vào trong chai để chai dâng nước lên, chú, chú đoán thế nào? Ha ha ha chính là viên đá mắc vào miệng chai..."

Tô Khả Khả chính mình cười như một đứa ngốc, thấy hắn không cười, tiếng cười dừng lại, "Chú, không buồn cười sao? Vậy đổi chuyện khác."

"Trên vách núi một con chuột nhỏ múa may đôi chân ngắn củn của nó, nhảy xuống hết lần này đến lần khác để học bay, con dơi bên cạnh nhìn cái đầu đầy máu của con chuột, lo lắng mà nói, cha nó à, hay là nói cho nó biết, nó không phải con chúng ta. Ha ha ha.."

Tần Mặc Sâm nhìn tiểu hạt tiêu mập mạp trước mặt, vẻ mặt.. Một lời khó nói hết.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play

trướctiếp