Kẻ Điên Tình

Chương 15: Tương tư (1)


4 tháng

trướctiếp

Khoảng thời gian sau đó Lạc Thiên Dịch bệnh rồi.

Bệnh tới rất đột ngột như thể gặp phải một trận dịch tả.

Ông cụ Lạc bắt mạch cho cháu trai nhưng không tìm được nguyên nhân phát bệnh.

Bà cụ Lạc dẫn cháu trai tới bệnh viện kiểm tra cũng không tìm ra được nguyên nhân, bác sĩ bảo họ đi truyền nước sau đó lại kê đơn thuốc nhưng mà vẫn không hề có tác dụng.

Dương Vân rất lo lắng cho bệnh tình của con trai, gần đây Lạc Thiên Dịch liên tục sốt, không ăn được gì, ăn vào là nôn mửa, cả người gầy sọp đi cũng không biết tới khi nào mới khỏi.

Trong phòng ngủ, Dương Vân dùng máy tính để tìm nguyên nhân phát bệnh của con trai, xem cả nửa giờ nhưng cũng không tìm ra được kết quả mà mình mong muốn. Bà nhíu mày nhìn Lạc Chiêu Niên đang ngồi trên sofa đọc sách: “Con trai thành như thế này rồi mà ông cũng không quan tâm một chút, vẫn còn có tâm trạng để đọc sách à?”

Lạc Chiêu Niên đặt quyển sách xuống bàn, nhàn nhã uống một ngụm trà rồi nói: “Qua một khoảng thời gian nữa là khỏi thôi.”

“Uổng công ông là viện trưởng bệnh viện, con trai bị bệnh gì cũng không biết, đúng là chẳng giúp được gì cả.”

Lạc Chiêu Niên: “...”

Kì thực ông không biết là bệnh gì, nhưng dùng tục ngữ dân gian để mà nói thì đó chính là bệnh tương tư, đó là biểu hiện của sự tương tư mà không có được.

Tâm bệnh thì cần phải chữa bằng thuốc chữa tâm bệnh, muốn cởi chuông phải tìm người buộc chuông, ông biết thuốc của con trai là gì chỉ là do ông không muốn nói ra mà thôi.

Dương Vân tức giận, bà bực chồng của mình không quan tâm bệnh tình của con trai, khoảng thời gian này chẳng thấy ông chủ động quan tâm con trai lấy một lần.

Đi ra khỏi phòng ngủ chính, Dương Vân đi tìm bà cụ Lạc, bà ấy đang bảo dì Giang nấu nước tắm cho Lạc Thiên Dịch.

Cho hoa cúc khô vào có thể giải độc, làm giảm cảm giác hoa mắt chóng mặt. Lá ngải có tác dụng làm giảm sự mệt mỏi, an thần. Hồng hoa có tác dụng khai thông gân cốt, đẩy nhanh sự lưu thông tuần hoàn máu.

Ngoài ra còn bỏ thêm thương thuật, trần bì, bạch chỉ, phục linh, vỏ cau, sinh bán hạ, cao cam thảo... thế nên cả phòng bếp đều nồng mùi thảo dược.

“Mẹ, như vậy có tác dụng ư?” Dương Vân nghi ngờ.

Bà cụ Lạc cau mày: “Bệnh này của tiểu Thiên làm mẹ nhớ tới Niên Niên hồi còn trẻ, khi đó nó đang tầm tuổi niên thiếu cũng mắc một trận bệnh như vậy, chứng bệnh giống hệt với tiểu Thiên, không buồn ăn uống, đêm không thể chợp mắt, liên tục lên cơn sốt, thường xuyên gặp ác mộng, như thể bị thứ gì không sạch sẽ quấn lấy thân, uống thuốc gì cũng không có tác dụng. A Niên nằm trên giường bệnh hơn một tháng mới dần dần lấy lại chút tinh thần. Trước khi gặp con nó luôn ngơ ngơ ngác ngác.”

“Chẳng lẽ bệnh này còn có thể di truyền ư?” Dương Vân kinh ngạc.

Bà cụ Lạc lắc lắc đầu: “Mẹ không biết nữa, hiện giờ điều quan trọng nhất là nghĩ cách để tiểu Thiên khỏi bệnh.”

“Vâng.”

Đêm khuya, Lạc Thiên Dịch lại nói mê, tinh thần không tỉnh táo, nửa tỉnh nửa mơ, anh nhìn rèm cửa bị gió đêm thổi bay dưới ánh trăng, nghĩ rằng đó là chị tới thăm mình. Anh đưa tay về phía chị, từ đầu tới cuối cô đều đứng đó lạnh lùng quan sát mà không hề để tâm tới anh.

“Chị ơi... chị không thích em chút nào hay sao... không thích chút nào ư...cầu xin chị... Đừng khiến em phải khó chịu như vậy nữa...”

Thế nhưng chị vẫn đứng ở cạnh cửa sổ không xa không gần, không nói một lời, không hề quan tâm…

Nếu như cô có thể qua đây ôm lấy anh thì chắc chắn anh sẽ khỏi, anh sẽ không mơ thấy ác mộng, không ăn không uống, không đau đớn khó chịu nữa.

Nhưng mà cô sẽ không tới, cô mãi mãi vẫn cứ lạnh lùng cao quý như vậy, cô giống như ánh trăng trên bầu trời cao, ẩn náu trong tầng mây dày.

“Chị ơi…”

Lạc Thiên Dịch cố gắng lấy lại ý thức mà ngồi dậy, chị không đi tới vậy thì anh có thể đi qua. Anh muốn được ngửi mùi hương của cô, muốn nhìn rõ khuôn mặt cô, muốn nói với cô, anh bị cô dày vò thành thế nào…

Nhưng mà vừa định thần lại thì bên cửa sổ đã trống không không một bóng người, không nhìn thấy chị nữa rồi, chị biến mất giống như linh hồn vậy. - From app TYT #tyt -

Ngày hôm sau bệnh tình của Lạc Thiên Dịch càng nặng hơn, buồn bực không vui.

Bà cụ Lạc vì bệnh tình của cháu trai sốt ruột tìm thầy chạy chữa, thế mà lại mời bà đồng tới làm lễ cho Lạc Thiên Dịch.

Ông cụ Lạc ghét nhất bà ấy mê tín thế này, nhìn thấy bà ấy cứ lải nhải phải mời một bà đồng tới thì nhíu mày khiển trách.

Bà ấy cũng không nghe mà bảo dì Giang đưa cháu nội đang nằm trên giường tới phòng khách để anh quỳ xuống đệm hương bồ trước bàn thờ sau đó để bà đồng làm lễ cho cháu trai.

Dựa theo lời bà ấy hồi Lạc Chiêu Niên còn trẻ cũng bị ma theo, sau này bà ấy mời bà đồng tới trừ tà cho con trai, không tới mấy ngày Lạc Chiêu Niên đã khỏi rồi.

Tình trạng của Lạc Thiên Dịch và bố anh gần tương tự với nhau, có lẽ trừ đi tà khí thì sức khỏe sẽ tốt lên.

Hôm nay Dương Vân xin nghỉ phép ở nhà, bà không tin tưởng lắm vào bà đồng nhưng mà không tìm được nguyên nhân bệnh của Lạc Thiên Dịch, tất cả rất không bình thường thế nên chỉ đành phối hợp với bà cụ để Lạc Thiên Dịch ngựa chết thành ngựa sống.

Thế nên, Lạc Thiên Dịch bị những người phụ nữ trong nhà dày vò tới mức suýt nữa thì mất đi nửa cái mạng.

Bà đồng mặc trang phục quái dị cầm chuông đồng đi xung quanh Lạc Thiên Dịch vừa hát vừa múa, không có ai biết bà ta đang hát gì cả.

Rất lâu sau bà đồng nói: “Cậu chủ gặp phải bạch xà tinh, bị con bạch xà tinh đó quấn lấy khiến mê muội đầu óc.”

“Vậy thì phải làm thế nào?” Bà cụ Lạc truy hỏi.

Bà đồng nói: “Chỉ cần mọi người chịu biếu hồ tiên, bất kể nó có là xà tinh hay là bạch cốt tinh thì hồ tiên đều có thể giúp nó cải tà quy chính, tha cho cậu chủ giúp cậu ấy bình an.”

Dương Vân ở bên cạnh nghĩ thầm, chẳng phải bà đồng này bịa cái này để vòi tiền đấy chứ? Nhưng mà bà cụ lại mê tín, thôi vậy nhà họ Lạc cũng không thiếu chút tiền này.

Mà Lạc Thiên Dịch quỳ trên đệm hương bồ để bà đồng làm lễ cũng dần hiểu ra được một chuyện, anh không muốn bà nội và mẹ bị dày vò, không muốn nghe bà đồng nói như niệm kinh nữa, anh phải phấn chấn lên, bất luận ngày mai có thế nào cũng phải lết đến trường học.

Hôm sau, Lạc Thiên Dịch thực sự lấy lại tinh thần, sáng sớm đã rời giường đi tới trường.

Bà cụ Lạc thấy vậy thì đắc ý nói với ông cụ Lạc: “Thế nào ông cụ Lạc, bác sĩ đông y? Vẫn là cách của tôi có tác dụng đúng chứ?”

Ông cụ Lạc lạnh lùng hừ một tiếng, xách theo đôi vàng anh của mình đi ra ngoài chơi với mấy ông bạn, ông ấy không muốn tranh cãi với vợ của mình.

——

Rời khỏi nhà họ Lạc cuộc sống của Cổ Kỳ đơn giản hơn rất nhiều.

Phần lớn thời gian buổi sáng cô đều ngủ, buổi chiều thì đi dạo thành phố Ô Thủy, buổi tối thì lập dàn ý cho cuốn sách thứ 3.

Tên của cuốn sách thứ 3 là “Cổ Lâu u mộng”, linh cảm đến từ thành cổ ở thành phố Ô Thủy, một vụ án mạng xảy ra bên trong lầu cổ để lại rất nhiều nghi ngờ, chờ cảnh sát điều tra phá án.

Người chết là một cậu bé 18 tuổi sinh ra trong một gia đình truyền thống, cậu ấy là một người tươi sáng thoải mái, thông minh nhanh trí, vốn dĩ cậu nên có một cuộc đời xán lạn như hoa thế nhưng vì tình cờ mà bị vận mệnh bóp nghẹt lấy cổ.

Mặc dù cậu ấy là người chết nhưng cũng là nhân vật chính trong câu chuyện, những đầu mối cậu cẩn thận để lại dẫn dắt cảnh sát mở ra một bí mật kinh hoàng...

Viết xong dàn ý của câu chuyện Cổ Kỳ tự châm cho mình một điếu thuốc.

Cô nhìn thời gian hiện giờ là 7 giờ tối.

Bụng đói rồi cô mới nghĩ tới việc bản thân vẫn còn chưa ăn tối.

Cầm lấy chìa khóa xe, Cổ Kỳ rời khỏi khách sạn, đầu tiên cô đi tới một nhà hàng gọi một phần gan ngỗng, một phần tôm nướng souffle, một phần điểm tâm Ý và một chai rượu vang.

Buổi tối khoảng 9 giờ Cổ Kỳ tới một quán bar ngồi ở phòng vip trên tầng 2 nhìn về phía sân khấu, gọi một bình rượu hoa, yên lặng ngồi uống rượu nghe nhạc.

Trong quán bar có một nhóm nhạc nhỏ đang biểu diễn, ở trong góc tầng một có hai nam một nữ, cô gái đó là hát chính.

Giọng hát của cô gái đó không tồi, giai điệu du dương uyển chuyển, giọng hát trong veo động lòng người, mỗi một lần hát tới khúc cao trào đều có một nhóm các chàng trai trẻ tuổi niềm nở vỗ tay.

Cổ Kỳ uống rượu không cần có ai uống cùng, một mình cô tự do cộng thêm khuôn mặt này thu hút được sự chú ý của rất nhiều người, thế nên bình thường cô hay ngồi ở khu khách vip trong quán, trừ phục vụ ra không có ai làm phiền cả.

Khoảng 9 rưỡi tối có một vài chàng trai đi vào trong quán bar, trông họ cao ráo, người nào người nấy mắt thanh mày tú, tinh thần phấn chấn trông giống như là học sinh cấp 3.

Cổ Kỳ không ngờ tới sẽ gặp phải người quen ở đây, đầu tiên cô nhìn thấy Tiêu Soái, cuối cùng là nhìn thấy Lạc Thiên Dịch...

Bọn họ mặc đồng phục, ăn mặc thời trang anh tuấn, vừa nhìn là biết không phải con trai nhà bình thường.

Con trai trong gia đình bình thường thì sẽ thế nào nhỉ? Quần áo không toát lên vẻ đẹp trai, thời trang, không có đôi giày thể thao mấy nghìn tệ, không có khí chất quần là áo lượt “ông đây đến đây để tiêu khiển” như vậy.

Nhưng mà những đặc trưng này mấy học sinh cấp 3 ở dưới tầng kia đều có hết.

Lạc Thiên Dịch đi trong nhóm nam sinh kia, anh vẫn luôn khôi ngô sạch sẽ như vậy, chỉ là người gầy đi rất nhiều, trông cũng không có tinh thần.

Mấy người ngồi xuống một chiếc sofa màu đỏ ở trong góc, phục vụ đưa thực đơn cho bọn họ, các chàng trai chụm đầu lại một chỗ dường như đang bàn bạc xem gọi đồ uống gì, chỉ có Lạc Thiên Dịch ốm yếu dựa vào ghế sofa sau lưng, tay gác lên ghế, đầu ngửa ra sau nhắm mắt dưỡng thần, trông anh có vẻ rất mệt cũng rất tiều tụy.

Cổ Kỳ uống một hớp rượu hoa, tỉ mỉ thưởng thức người con trai đó.

Thực ra đối với cô Lạc Thiên Dịch rất đặc biệt.

Không phải bởi anh là con trai của Lạc Chiêu Niên mà cụ thể là bởi vì điều gì cô cũng không thể nói rõ được.

Đêm cô rời khỏi nhà họ Lạc, người con trai ấy từng xuất hiện trong giấc mơ của cô, anh khóc hỏi cô tại sao lại đối xử với anh như vậy, sau đó cô hôn lên đôi mắt hạnh của anh...

Hiện giờ nghĩ lại cảm thấy giấc mơ đó rất kì lạ.

Tại sao anh lại khóc, tại sao cô lại hôn anh? Từ trước tới giờ cô chưa từng nhận định sức nặng của cô trong lòng người khác, cũng không nhận định cô có tình cảm khác đối với người con trai ấy.

Đang suy nghĩ về giấc mơ kia thì bất ngờ nhìn thấy Lạc Thiên Dịch đứng lên, thân người cao lớn đẹp trai đi xuyên qua các bàn rượu hình vuông, bước về phía lối đi vào nhà vệ sinh.

Cổ Kỳ ngồi ở trên tầng hai nhìn về phía sân khấu, cô có thể nhìn thấy toàn bộ nhất cử nhất động của người tầng dưới, cô cho rằng Lạc Thiên Dịch muốn vào nhà vệ sinh thế nhưng không phải.

Anh đứng ở lối vào, dựa lên tường lấy ở trong túi quần ra một bao thuốc lá và một cái bật lửa...

Nhìn kỹ thì đó là bao thuốc lá hiệu Ngọc Khê, là hiệu mà Cổ Kỳ hay hút.

Chàng trai mở bao thuốc lấy một điếu từ bên trong ra, dừng lại một lát anh ngậm đầu thuốc vào trong miệng sau đó dùng bật châm lửa.

Khi bật lửa sáng lên gò má của chàng trai được điểm sáng, Cổ Kỳ thấy được một khuôn mặt gầy gò, tiều tụy vì bệnh, đẹp trai thì vẫn đẹp trai như vậy thế nhưng rõ ràng trông rất gầy.

Nhưng có lẽ là lần đầu hút thuốc dùng sức quá thế nên sau khi hít một hơi chàng trai ho khan kịch liệt.

Anh khom người xuống ho dữ dội như thể hút một hơi có thể dẫn tới căn bệnh hiểm nghèo, khuôn mặt trắng nõn nhuộm thêm một tầng đỏ ửng khác thường.

Nhìn thấy cảnh này Cổ Kỳ ngạc nhiên.

Vậy mà anh lại bắt đầu hút thuốc rồi...


App TYT & Euphoria Team


Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play

trướctiếp