Tặng Nàng Thiên Thu

Chương 11


2 tuần


Kho vũ khí được xây dựng bằng gạch đá kiên cố ăn sâu vào lòng đất đến mấy trượng, hơi lạnh dày đặc ngăn toàn bộ nắng nóng thiêu đốt đang bao trùm khắp trong ngoài thành.

Dưới ánh sáng âm u của ngọn nến có giá bằng đồng, Thẩm Dục Chương lạnh lùng ngồi đó, hai tay đặt trên đầu gối hồi lâu không nhúc nhích.

Trước mặt hắn là một chiếc bàn gỗ đơn giản, một người đàn ông trung niên đang ngồi sau bàn với vẻ mặt cũng lạnh tanh. Nghiên mực trên bàn đã khô, nhưng trên tờ giấy trải ra vẫn chưa có một chữ nào.

Vị quan tòa mà Binh Bộ phái tới lần này là một người họ Cố tên Dịch, trước kia từng là gia khách của phủ Thành vương, về sau được Thành vương tiến cử làm quan, đã từng giữ các chức vụ trong Ngân Khố Bộ, Tam Ti của Binh Bộ. Mặc dù chưa từng tham gia khoa cử, và làm quan nhiều năm nhưng không bao giờ trên tòng ngũ phẩm, tuy nhiên lại là một người rất nghiêm túc và khiêm tốn, luôn được hoàng tộc tín nhiệm.

Trước thái độ hờ hững không chịu hợp tác của Thẩm Dục Chương, Cố Dịch thong thả “chỉnh” hắn: “Thẩm tướng quân, Cố mỗ phụng chỉ đến hỏi chuyện, tướng quân lại từ chối, không mở miệng là có ý xem thường thánh chỉ sao?”

Thẩm Dục Chương chẳng buồn nhướng mi, cả người im lìm như pho tượng đá.

Cố Dịch lại nói: “Thánh thượng niệm tình gia tộc họ Thẩm trung trinh bao đời nay, lần này chưa triệu tướng quân về kinh, tống vào ngục, mà chỉ lệnh cho Binh Bộ cử Cố mỗ đến đây thẩm vấn đã là đặc biệt khai ân rồi. Tướng quân không nhận thánh ân là muốn đặt gia tộc họ Thẩm ở đâu?”

Thẩm Dục Chương vẫn bất động như cũ, ngay cả những từ “gia tộc họ Thẩm” cũng không cạy được miệng hắn.

Cố Dịch đứng lên, đi vòng qua bàn tới trước mặt hắn. Dưới ánh đèn, ông ta quan sát tỉ mỉ sắc mặt đã có phần nhợt nhạt vì đã một ngày một đêm không ngủ của Thẩm Dục Chương, rồi nói với giọng điệu lộ rõ vẻ tiếc nuối: “Sáu năm trước, Thẩm tướng quân tham gia khoa cử, là một trong ba người đỗ đầu khoa giáp. Cùng năm đó tham gia thi võ, thi vấn đáp sách lược, Thẩm tướng quân đều thể hiện rất xuất sắc, và trở thành Võ Trạng Nguyên. Hồi ấy, Thẩm tướng quân nổi tiếng là người văn võ song toàn, vang danh khắp trong triều. Xuyên suốt ba trăm tám mươi năm của dòng họ Thẩm, hiếm có người kiệt xuất như Thẩm tướng quân. Những năm sau, Thẩm tướng quân lĩnh chỉ dẫn quân xuôi Nam, tuy chưa tham gia cuộc chiến lớn nhưng đã lập được uy phong cho Đại Bình ta trước mặt các nước chư hầu, và cũng là một võ tướng có công. Người xuất thân từ dòng họ Thẩm danh gia vọng tộc, lại được hoàng tộc ưu ái và tin tưởng như tướng quân, sao lại nhất thời hồ đồ, làm chuyện phản nghịch như bắt tay với địch, làm việc thiên tư như vậy chứ?”

Ông ta dừng lại một lát, có vẻ như chẳng còn bận tâm đến phản ứng của Thẩm Dục Chương nữa, mà tiếp tục nói: “Có lẽ tướng quân đang ỷ vào việc Công chúa Chiêu Khánh một lòng si mê mình, nên cho rằng thánh thượng sẽ vì con gái cưng của mình mà không ra lệnh cho Hữu Ti luận tội tướng quân sao?”

Lời nói vang dội giữa những bức tường bằng gạch đá, khiến ánh mắt đờ đẫn hồi lâu của Thẩm Dục Chương đột nhiên lóe lên.

Nhận thấy sắc mặt hắn đã có sự thay đổi rất nhỏ, Cố Dịch chỉ cảm thấy như bức tường kín gió cuối cùng cũng nứt ra một khe hở. Ông ta đang định nói tiếp thì Thẩm Dục Chương bất ngờ mở miệng, giọng nói khàn khàn: “Đã là giờ nào rồi?”

Cố Dịch khẽ nhíu mày, nhưng vẫn trả lời y: “Giờ Thìn ba khắc*.”

*7 giờ 45 phút sáng.

“Nếu còn không thả ta ra ngoài thì Cố đại nhân sẽ trở thành tội nhân số một vì để mất thành Kim Hiệp Quan của Đại Bình ta đó.” Thẩm Dục Chương nhìn lướt qua những là cờ chủ soái thêu chữ “Thẩm” được tháo xuống khỏi tường thành đang được chất đống trong kho vũ khí, lại bình tĩnh và lạnh lùng nói.

Cố Dịch sầm mặt.

Lúc đến tuyên đọc chiếu chỉ, rồi lệnh cho cấm quân đi cùng mình giải Thẩm Dục Chương cùng với đống cờ chủ soái được hạ xuống khỏi tường thành vào kho vũ khí dưới đất, ông ta đã nghe hắn nói câu này một lần.

Khi đó, ông ta cũng không để ý, còn Thẩm Dục Chương vẫn luôn ngậm miệng. Sau một ngày một đêm, ông ta đã quên mất việc này.

Bây giờ lại nghe thấy những lời đó, mặc dù câu từ vẫn y hệt, nhưng Thẩm Dục Chương lại thốt ra với ý hoàn toàn khác. Nó không giống như lời cảnh cáo hay uy hiếp một ngày trước mà giống như đang lạnh lùng nói về một sự thật sắp xảy ra.

Cố Dịch mở miệng, còn chưa kịp nói gì, bên ngoài hành lang đã có tiếng bước chân vội vã.

Ngay sau đó, cánh cửa nặng nề bị gõ mạnh.

“Việc quân khẩn cấp.”

Thẩm Dục Chương quét mắt về phía cửa kho, trong mắt đã lờ mờ có tia máu, vẻ mặt vẫn không thay đổi.

“Cố đại nhân còn đang chờ gì nữa?”

Câu nói của hắn gọi tỉnh Cố Dịch đang ngẩn người. Ông ta bước nhanh ra nhấc then cài mở cửa, khiến binh sĩ cấm quân đến báo tin suýt nữa lao vào trước ngực ông ta vì chạy quá gấp.

“Nửa canh giờ trước, quân phản loạn đã dùng khí giới tấn công thành, nhét bài hịch này trong bao cỏ, rồi ném lên khắp tường thành, ước tính có hàng nghìn bản ạ.”

Cố Dịch ghìm cơn giận, giật phắt lấy tờ giấy thấm đầy mồ hôi trên tay binh sĩ.

Khi ông ta toan xoay người lại, mượn ánh sáng của chiếc đèn đồng để nhìn rõ mặt chữ thì binh sĩ kia ghé vào bên tai ông ta, giọng nói cũng đã thay đổi vì lo lắng và sợ hãi: “Cố đại nhân, hiện giờ… hiện giờ quân lính trấn thủ năm tòa thành trong ngoài Kim Hiệp Quan đều… đều bất ngờ tạo phản ạ.”

Câu nói này như sét đánh giữa trời quang.

Cố Dịch cả kinh, vung tay vả mặt binh sĩ một cái: “Sao lại nói vớ vẩn thế hả?”

Binh sĩ che miệng lui ra chờ ngoài cửa.

Thẩm Dục Chương cười lạnh lùng.

Tiếng cười khiến sống lưng Cố Dịch run lên, những dòng chữ trên bài hịch trong tay liền hiện rõ trước mắt.

...

Ngày mùng 6 tháng Bảy năm Cảnh Hòa triều Đại Bình thứ mười bảy.

Chủ soái quân Vân Lân là Trác Thiếu Viêm bố cáo chư tướng, đô ngu hầu, đô úy, bộ binh, trưởng binh tào, giáo úy, đội chính, và các binh sĩ:

Chúng ta nhập ngũ, để bảo vệ biên cương, lãnh thổ quốc gia, để đền đáp triều đình.

Nhưng nay trong triều tin dùng kẻ gian nịnh, sát hại những người trung thành và chính trực, vu oan cho người vô tội, từ lâu đã không còn là triều đình vì bá tánh nữa.

Xưa, danh tướng Bùi Mục Thanh của gia tộc họ Bùi đã dâng hiến cả tấm lòng son nhưng đổi lại là phải nhận hình phạt tàn độc, ngậm oan nơi chín suối; có vong hồn anh trai ta là Trác Thiếu Cương của dòng họ Trác, lập được quân công hiển hách nhưng lại phải chịu tội phơi thây, cả nhà chết sạch.

Nay, tướng quân Chiết Uy Thẩm Dục Chương của gia tộc họ Thẩm, con cháu dòng dõi quý tộc, là người nhất mực trung thành, tài văn võ vang danh thiên hạ, song lại bị vu oan, sống chết khó lường. Ba quân chỉ ngồi yên trơ mắt nhìn, sao có thể chịu được?

Triều đình hiện đã thối nát, làm sao biết được hôm nay là gia tộc họ Thẩm, ngày mai không phải là chư quân?

Nếu như chư quân đều quyết chí bảo vệ biên cương, bảo vệ lãnh thổ nước nhà, cớ sao lại không lao mình vào cõi chết, vùng dậy quét sạch cái ác.

Ta kế thừa ý chí của người anh trai đã khuất, dốc hết sức mình của quân Vân Lân, dốc hết tâm sức trí óc để lập minh chủ, chấn hưng xã tắc, chân thành mong nhận được sự tin tưởng của chư quân, dù chết cũng không hối tiếc.

Mà, công lao to lớn của chư quân chắc chắn sẽ tồn tại muôn đời.

...

Cố Dịch đọc xong một lượt, rồi đọc lại từ đầu đến cuối với tâm trạng không thể tin được, sau đó xé toang tờ giấy đang cầm trong tay.

Ông ta vừa quay người lại liền bắt gặp ánh mắt lạnh như băng của Thẩm Dục Chương, nhất thời cũng không biết phải làm thế nào.

Hàng ngàn tờ giấy viết bài hịch với từng câu từng chữ sục sôi ý chí, được ném lên khắp tường thành. Ông ta hoàn toàn có thể hình dung ra phản ứng phấn khích của những binh lính trấn thủ, và hoàn toàn tin tưởng từng lời nói của binh sĩ vừa đến báo.

Quân trấn thủ năm tòa thành trong ngoài Kim Hiệp Quan đều bất ngờ tạo phản…

Cố Dịch đưa mắt nhìn Cố Chương vẫn thờ ơ ngồi nguyên tại chỗ: “Thẩm tướng quân không mau ra ngoài xoa dịu binh lính tạo phản đi, còn ở lại đây làm gì?”

Thẩm Dục Chương liếc xéo ông ta: “Muộn rồi.”

Nghe vậy, Cố Dịch cả giận: “Thẩm tướng quân trị quân kiểu gì đấy? Để mặc cho quân sĩ rối loạn như thế là muốn làm phản thật sao?”

Lúc này, Thẩm Dục Chương mới chậm rãi đứng lên, đưa ngón tay phủi nhẹ bụi trên vai, đi tới gần Cố Dịch.

Hắn dừng lại trước mặt ông ta nửa bước, sau đó thình lình giơ tay bóp cổ ông ta, ấn mạnh ông ta vào ván cửa phía sau.

Cố Dịch bất ngờ bị ăn đau, chẳng kịp kêu lên một tiếng, hai mắt trợn trừng đã xuất hiện tia máu.

“Nhà họ Thẩm trung trinh bao đời nay, sao có thể có lòng tạo phản được?”

Thẩm Dục Chương gằn giọng và siết tay chặt hơn.

“Ta một lòng cầm quân chống đỡ quân phản loạn, lại bị quy tội thông đồng với địch, làm việc thiên tư. Bây giờ quân phản loạn đã đánh đến cổng thành, ném bài hịch vào thành khiến quân sĩ dưới trướng ta bất ngờ làm phản, tuy nhiên lại có thể chứng minh sự trong sạch của ta. Dám hỏi Cố đại nhân, trên đời này còn điều gì vô lí hơn chuyện này không?”

Cố Dịch bị hắn bóp cổ đến mức khó thở, khuôn mặt đỏ bừng vì nghẹt thở.

Thẩm Dục Chương nhìn chằm chằm vào hai mắt ông ta, rồi buông lỏng tay, túm cổ áo ông ta, lẳng xuống đất..

Sau đó, hắn mở cửa đi ra khỏi kho vũ khí với sắc mặt xanh mét.

...

Khi nhận được tin báo rằng quân Vân Lân không mất một giọt máu đã đánh hạ được Kim Hiệp Quan, một người xưa nay luôn bình tĩnh như Chu Dịch cũng ngơ ngẩn hồi lâu mới dám tin. (App truyện TYT)

Y ngẫm lại mọi việc từ đầu đến cuối một lượt trong đầu, rồi mới đi báo cáo với Thích Bỉnh Tịnh.

Thích Bỉnh Tịnh bình thản lắng nghe, nghe xong cũng không nói gì.

Chu Dịch bèn nói hết những điều mà mình đã nghĩ tỏ tường: “Tội danh của Thẩm Dục Chương là do nàng ta cố ý mưu hại, nếu không, quân Vân Lân đã không chuẩn bị sẵn sàng cho việc chiêu hàng sớm như vậy. Cờ soái của Thẩm Dục Chương bị hạ xuống còn chưa tới một ngày một đêm mà quân Vân Lân đã có thể ném bài hịch vào tường thành, rõ ràng là bọn họ đã đoán trước được chuyện này. Về phần bài hịch, từng câu từng chữ nghe thì có vẻ như một lòng vì nước nhà, nhưng thật ra là để nàng ta trả mối thù nhà. Thẩm Dục Chương và nàng ta có tình anh em, nàng ta lại dùng thủ đoạn đó để buộc quân sĩ dưới quyền của hắn tạo phản, đưa hắn vào tình thế không thể không làm phản. Thật vô tình và tráo trở. Vương gia, Thành vương của Đại Bình đánh giá về nàng không sai chút nào. Có người phụ nữ như vậy ở bên cạnh, vương gia không thể không đề phòng.”

Thích Bỉnh Tịnh kiên nhẫn nghe y nói hết luận điểm dài dòng của mình, sau đó không đưa ra bình luận, chỉ dặn: “Chuẩn bị ngựa đến Kim Hiệp Quan.”

“Vương gia đi làm gì?”

“Ta nhớ nàng.”

...

Bên ngoài thành Kim Hiệp Quan, bầu trời đen thẫm, trăng sáng vằng vặc.

Trác Thiếu Viêm đang ngủ ngon lành trong lều binh thô sơ.

“Thiếu Viêm.”

Ai đó khẽ gọi tên nàng bên tai.

Nàng tỉnh lại, mở mắt ra và nhìn thấy khuôn mặt của Thích Bỉnh Tịnh gần trong gang tấc.

Hắn nằm nghiêng bên cạnh nàng, luồn tay qua gáy nàng để nàng có thể gối đầu một cách thoải mái hơn.

Nàng lập tức dựa vào lồng ngực hắn, giống như bao đêm ngủ cùng nhau mấy tháng qua.

“Đã hạ được Kim Hiệp Quan rồi, sao không tiến vào thành?” Thích Bỉnh Tịnh hỏi.

Trác Thiếu Viêm mới vừa tỉnh dậy, giọng nói hơi khàn: “Để Dự Nhiên dẫn quân vào thành trước tiếp nhận chỉnh đốn chư quân. Ta đợi hai ngày nữa mới vào thành. Lúc này, Thẩm Dục Chương hẳn là đang rất tức giận, nếu huynh ấy nhìn thấy ta, e rằng sẽ giết ta ngay.”

Hắn lại hỏi: “Mưu kế của nàng khiến Thẩm Dục Chương và quân sĩ của hắn buộc phải quy hàng, nàng không sợ hoàng thất Đại Bình hỏi tội gia tộc họ Thẩm sao?”

Nghe thấy câu hỏi này, đôi mắt đang lim dim của nàng tỉnh táo hơn phần nào. Nàng liếc nhìn sắc mặt hắn, nhưng không vội trả lời.

Một lúc sau, nàng mới hỏi ngược lại hắn: “Ta không niệm tình xưa với huynh ấy, khiến chàng sinh lòng thương cảm với gia tộc họ Thẩm à?”

Thích Bỉnh Tịnh câm nín.

Trác Thiếm Viêm nói tiếp: “Hoàng thất Đại Bình sẽ không hỏi tội nhà họ Thẩm đâu. Cô con gái yêu quý nhất của Hoàng đế Đại Bình chắc chắn sẽ không để nhà họ Thẩm phải chịu bất cứ sự uất ức nào.”

Giọng điệu của nàng không chút cảm xúc.

Thích Bỉnh Tịnh vuốt lưng nàng: “Thẩm Dục Chương đang giận sôi gan, nàng không muốn vào thành, nhưng để đề phòng quân sĩ đầu hàng có động tĩnh gì khác thường, chi bằng để sáng mai ta đi gặp hắn nhé?”

Trác Thiếu Viêm ngẫm nghĩ một lúc rồi khẽ gật đầu, sau đó vùi mặt vào cổ hắn, chẳng mấy chốc lại chìm vào giấc ngủ say.

App TYT & Lam Gia team

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play